Thử sức cùng cao thủ

Đến với nhau nhờ những lần chơi bài tiến lên

0

Nguyên và chàng trai đó còn gặp nhau một lần nữa ở bãi đậu xe dành cho học sinh. Chính anh là người đã nhận ra Nguyên trước. Anh không hề biết là Nguyên đã mong muốn được chơi tại xóc đĩa 23zdo gặp lại anh biết bao. Khuôn mặt đó ngay từ lần đầu nhìn thấy đã ghi dấu vào trong trí nhớ Nguyên rồi. Họ đã kết thân với nhau. Anh ta tên Nhân, là bí thư của Đoàn trường. Bảng điểm học tập của anh luôn cao ngất ngưởng, anh lại là cán bộ giỏi nên anh được rất nhiều thầy cô và bạn bè quý mến. Còn Nguyên, Nguyên rất ngưỡng mộ anh không chỉ bởi vẻ ngoài điển trai mà là còn vì anh là một người rất tốt, nói năng rất dịu dàng, và luôn giúp đỡ Nguyên mỗi  khi chơi sâm online cần thiết. Với những người yếu kém, anh vẫn luôn tận tụy giảng bài mà không cần câu nệ. Tính cách anh  rất phóng khoáng, rộng rãi, chẳng bao giờ giận ai quá lâu.

Tan học, người ta vẫn thường nhìn thấy có một cô bé cột tóc lệch hay đứng ở cuối hành lang khối mười hai. Họ cứ thắc mắc, họ chỉ trỏ, rồi xì xầm rồi những lời bàn tán khi đánh bài tiến lên miễn phí cũng nhanh chóng trôi vào lãng quên. Nguyên đứng chờ anh. Đơn giản vì Nguyên muốn được ở gần bên anh, được nói chuyện với một thiên tài giống như anh. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đã làm Nguyên vui cả ngày. Mỗi lần gặp Nguyên, anh vẫn luôn cười tươi, lấp lánh hơn cả ánh nắng mùa hè.

cách xếp bài khi chơi tiến lên miền nam

Đến với nhau nhờ những lần chơi bài tiến lên

Nguyên chống cằm nhìn ra ngoài ô cửa, nắng vàng lấp lóa. Nắng đang giăng mắc ở trên khắp các nhánh cây, và chiếu rọi vào bàn Nguyên khi Nguyên đang ngồi tìm hiểu liêng vẽ nên những nét vẽ không rõ hình thù giống như cõi lòng của Nguyên bây giờ rất bồi hồi và xao động bởi Nguyên đã không biết mình thích anh tự khi nào. Nhưng tình cảm ấy Nguyên sẽ giữ mãi trong tim, vĩnh viễn sẽ không bao giờ nói ra. Bởi trong mắt anh, Nguyên cũng chỉ là một cô nhóc. “Sau này khi anh ra trường, anh có quên em không?” “Dĩ nhiên là không rồi.” Nguyên thầm cười, một nụ cười chưa trọn vẹn đã vội vụt tắt khi anh chợt nói tiếp câu sau. “Bạn bè thì chơi tiến lên miền nam làm sao quên được, em đúng là cô bạn dễ thương, vui tính mà anh đã từng quen biết đấy.” “Bạn bè ư?” “Ừ đúng rồi ,bạn bè ” Anh đáp tỉnh bơ… Nguyên nhìn những con đường mà nắng đang vô tình vẽ ra trên mặt bàn, tim chợt nhói lên một chút. Con đường nào là con đường của anh? Con đường nào là con đường của em? Đường anh đi cách xếp bài khi chơi tá lả có thể nào cho em bước vào được không? Em sẽ nguyện đứng ở bên lề dõi theo anh mà thôi. Âm thầm chúc phúc cho anh và lặng lẽ nhung nhớ.

Một ngày cuối hè, trước khi mà anh chia tay mái trường. Nguyên vẫn còn những hai năm nữa cơ. Anh  đã thông báo cho Nguyên biết, một cô gái mà anh thích cuối cùng cũng đã nhận lời anh chơi mau binh. Khi anh nói lên điều đó, Nguyên thấy mắt anh sáng như sao. Chứng tỏ rằng anh rất yêu cô gái ấy. Nguyên nói câu chúc mừng anh mà nghe lòng đắng chát. Nguyên hỏi: “Cho em gặp mặt chị ấy một lần được không?” Anh đáp: “Được chứ!”

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.